Mẹ chồng ở bẩn con dâu cho nằm gầm cầu thang và cái kết bất ngờ

0

Mỗi lần nhìn thấy chiếc áo mẹ chồng mặc, đi qua chổ mẹ chồng ngủ lòng Nhung như có kim châm, khó chịu nhưng cô đâu biết được sự thật đằng sau…

Nói thì bảo chê mẹ chồng chứ mẹ chồng Nhung mặc cái áo 3 ngày vẫn chưa thay, đứng gần nghe mùi mồ hôi ngai ngái bay ra, Nhung chỉ muốn chạy vào nhà vệ sinh để nôn. Cô nhiều lần nói bóng nói gió mà mẹ chồng không hiểu.

Ban đầu, mẹ chồng Nhung ngủ trong phòng cạnh phòng vợ chồng cô, nhưng vì sợ bẩn phòng, Nhung lại nghĩ kế đuổi mẹ chồng ra chỗ khác ngủ. Lúc đó, chồng Nhung đi nước ngoài tu nghiệp 2 năm nên không biết chuyện này, Nhung nói với mẹ chồng dọn ra chỗ chân cầu thang ngủ cho tiện việc dậy đi vệ sinh cả đêm, cô sẽ kê cho bà chiếc giường đơn ở đó, không cần phải trải đệm nữa vì phòng con gái cô cửa khá khó mở, bà cứ vặn khóa kêu lạch cạch cả đêm không tiện.

Mẹ chồng Nhung vốn dễ tính, bà chỉ cần được ăn ngon, ngủ yên là không phàn nàn gì cả. Nhung cũng biết tính mẹ chồng thế nên cứ đến bữa là xới cho bà một tô cơm lớn rồi gắp đầy thức ăn vào đấy. Nhung không khinh mẹ chồng ra mặt vì cô biết mình phải còn nhờ bà trông con. Trước kia Nhung cũng thuê ô sin rồi nhưng chưa bao giờ yên tâm được vì họ toàn lấy trộm tiền hoặc đánh con cô đến mức chảy máu.

Cứ mỗi lần bước ra chỗ cầu thang là Nhung lại phải lấy tay bịt mũi. Có hôm bực quá, Nhung phải nhắc bà đi thay áo nhưng thấy mẹ chồng vẫn ngồi chần chừ, Nhung chán hẳn. Chả hiểu bà nghĩ gì mà mùa hè lại cứ mặc 3 ngày một cái áo cánh màu nâu, hỏi mẹ không có áo hay sao thế thì bà lại xua tay bảo không phải, chỉ vì quen mặc thế này rồi.

Từ hôm ra cầu thang ngủ, mẹ chồng Nhung cứ trằn trọc mãi vì chỗ đó không có chỗ mắc màn nên muỗi cứ kêu vo ve cả đêm. Bà bảo con dâu cho bà cái màn thì Nhung cằn nhằn bảo giờ đào đâu ra màn, hơn nữa không thể đóng đinh vào tường để treo màn được. Thế là bà đành lấy quạt phe phẩy cả đêm.

Ngủ dưới chân cầu thang được 3 tháng thì mẹ chồng Nhung bỗng teo tóp, hốc hác hẳn. Bà cũng không còn nhanh nhẹn như trước nữa. Có hôm đang bế cháu, bà còn làm cháu rớt khóc thảm thiết khiến Nhung bực lắm. Có mỗi cái chuyện trông cháu mà làm cũng không ra hồn.

Dạo này Nhung cứ thấy mẹ chồng là bực, cứ như cô đang nuôi không công thêm một bà mẹ chồng vô tích sự ấy. Đi ngang qua chỗ mẹ chồng nằm, cô lại càng bực. Mùi cứ ngai ngái, thum thủm. Có hôm tức quá, thấy cái áo nâu đang vứt trên giường, Nhung lấy cái que gắp ra rồi đem xuống vứt ngoài hành lang, giả vờ như áo bị chó lôi xuống cắn và cô không biết gì cả.

Thế mà đúng là con chó nhà cô lôi ra cắn thật. Nó nằm ngoài hành lang nhai lấy nhai để cái áo. Lúc đó mẹ chồng cô phát hiện ra, lấy chổi đập con chó cái “bốp” rồi lôi cái áo ra. Bà mang đi giặt rồi phơi ở trên sân thượng, còn lấy kẹp kẹp lại rất cẩn thận.

Tối đó, Nhung xem phim muộn, đến khi hết phim cô ra nhà vệ sinh thì thấy đèn ở dưới chân cầu thang vẫn sáng. Nhung đi ngang qua ghé mắt xem thì thấy mẹ chồng cô đang ngồi vá áo. Tấm áo rách tả tơi vì bị chó cắn và dù không còn tinh mắt nhưng mẹ chồng cô vẫn ngồi cặm cụi vá. Thấy cảnh đó, bỗng dưng lòng Nhung chùng xuống, cô cất tiếng hỏi:

– Áo rách thế mẹ vứt đi chứ còn mặc làm gì ạ?

– À, mẹ phải vá con ạ, vứt thì lấy gì mà mặc, có mỗi hai cái áo thôi.

– Mẹ có mỗi hai cái áo thôi á? Sao mẹ bảo nhiều?

– Mẹ nói dối con thôi, thế nên toàn phải mặc 3 ngày mới dám thay. Cũng may là nó trùng màu…

Nhung nghe xong thì quỳ xuống khóc rồi nói:

– Con… con xin lỗi, con không biết điều đó.

– Ơ, có phải lỗi của con đâu, đứng dậy vào ngủ đi.

Bất giác Nhung thấy mình tàn nhẫn quá, chính cô là người đã vứt áo mẹ chồng xuống đất cho chó nhai. Cô sống với bà mấy tháng trời mà không hề hay biết mẹ chồng cô chỉ có hai cái áo. Nhung ôm chặt mẹ chồng rồi bảo: “Mẹ ơi, từ mai mẹ vào phòng ngủ đi, với cả vứt cái áo kia đi, để con mua cho mẹ áo mới”.


st
Theo Webtretho

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng